(Ảnh tặng từ Khúc Thụy Du)
Đêm chùng chình qua
cửa
Nhờ gió gõ hộ lời thì thầm
Rằng người đã an giấc chưa?
Đêm lẳng lơ đong đưa cành nguyệt quế
Trắng muốt khoảng trời...
Đêm bỏ đi hoang, gọi
con gió hiền hong khô đôi dòng lệ
Người từ cõi mộng về
Ôm điêu tàn, hoang phế
Nghe tiếng đêm cọ mình sau bậu cửa
Như cô gái xuân thì khao khát bàn tay đưa...
Đêm dây dưa nỗi buồn
cô tịch
Người rúc rích tiếng thở dài
Ngao ngán một vòng tay...
*Hoa Xuyến Chi*

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét